Thứ Ba, 12 tháng 12, 2017



Như ta thường nói “Cái nẩy sẩy cái ung”. 
Việc ông Trump sa thải ông James Comey những tưởng khiến ông Trump cảm thấy an toàn hơn, hóa ra lại là mối hiểm nguy đe dọa trực tiếp đến ngôi vị Tổng thống của ông. Nó, vụ sa thải đó, làm phát sinh cáo buộc cốt tử khiến ông Trump có thể bị Quốc hội luận tội với cáo buộc đã vi phạm tội danh “Cản trở công lý”. (Obstruction of Justice).
Chỉ sau khi ông Comey bị sa thải không lâu, và trong thời gian này, ông Mueller đã có những động thái điều tra xoáy vào tội trạng của cá nhân Tổng thống. Ông Mueller ngày càng tăng tốc theo chiều hướng kết tội “Cản trở công lý” để “lần mò trực tiếp” đến ông Trump, kể từ khi tờ Washington Post là tờ báo gióng lên tiếng chuông đầu tiên cho biết Tổng thống Trump là đối tượng điều tra của FBI sau phiên khai chứng lần đầu tiên trước Quốc hội của ông Comey.
Cũng không khó để ông Trump thấy ông Mueller đang mở rộng điều tra trực tiếp đến tổng thống theo tội trạng này, khi ông Mueller xoáy vào việc khai thác các tình tiết về lá thư Thông báo sa thải Giám đốc FBI James Comey được Bạch cung gởi cho Bộ Tư pháp để các lãnh đạo Bộ này sa thải ông Comey.

Tiếp theo đó, một chiều hướng khác mà ông Mueller gần đây đã tạo cho ông Trump cảm thấy nguy hiểm hơn; đó là việc ông Mueller ngờ rằng Tổng thống Trump đã “mớm lời” cho ông Trump-con khi ông Tổng thống đang trên đường dự hội nghị G 20 từ Đức về trên chiếc Đệ nhất Không lực để đối phó với Điều tra viên về bản thảo lá thư Thông báo.



Thoạt tiên thì lá thư Thông báo đó được chính Trump và cố vấn Stephen Miller soạn thảo “mẫu” cho Bộ Tư pháp, sau đó mới lấy bản Thông báo của ông Thứ trưởng Bộ Tư pháp - soạn theo mẫu mà Bạch cung gởi đến để che mắt thiên hạ nếu nguồn gốc của việc sa thải Comey sau này bị đặt nghi vấn.
Lá thư nghi là do ông Trump và ông Miller soạn thảo để thông báo cho Bộ Tư pháp sa thải giám đốc FBI James Comey, được ông Luật sư McGahn chữa các lỗi mà ông McGahn cho là “sai lầm chết người” - dù Miller là một chuyên gia viết lách - sau đó đã được gởi cho Bộ Tư pháp. 
Và bản thảo lá thư đó lại được Bộ Tư pháp chuyển cho ông Mueller! 
Ông Mueller giữ kín việc này.
Mãi đến khi các luật sư của Trump nắm lấy khe hở trong Bản kết luận điều tra của Comey về bà Hillary, họ mới “đắc chí” phản ứng rằng ông Comey đã phạm sai lầm khi điều tra bà Hillary nên hai ông lãnh đạo Bộ Tư pháp mới sa thải ông ta theo lệnh của Tổng thống chứ Tổng thống không phạm tội cản trở công lý. 
Đến lúc đó, ông Mueller mới tung bản thảo gốc của lá thư mà ông giữ kín từ lâu. khiến đội ngũ cố vấn của ông Trump trở nên hút hẫng và giữ im lặng kể từ đó.
Thế mới thấy, ông Muerller đúng là mối lo tâm phúc của ông Trump. 
Có thể cũng chính vì điều này mà ông Steve Bannon, chiến lược gia trưởng clà những người đã giúp ông Trump soạn thảo lá thư đó. Ông Bannon - như nhiều người khác - cũng thừa nhận việc sa thải Comey trong trường hợp này là lỗi lầm lớn nhất trong lịch sử của một tổng thống Mỹ có thể phạm phải.
***

Nhưng chưa hết!
 
Ngay cả danh xưng của ông Mueller là Điều tra viên đặc biệt cũng cho thấy tính chất sự vụ.
Điều tra viên đặc biệt (Special counsel) hay Điều tra viên độc lập (Independent counsel, hoặc một chức danh tương tự nào đó, nói chung là không khác nhau nhiều về danh xưng, nhưng có thay đổi thẩm quyền theo luật.
“Điều tra viên đặc biệt do Bộ bổ nhiệm là một luật sư tư nhân, hoạt động bên ngoài chính quyền Mỹ; có phẩm hạnh, tư cách đạo đức sáng giá, có tài năng chuyên môn thích hợp với công việc và vô tư khi ra quyết định”.
Trước đó, người ta tranh cãi nhiều về vai trò của người này. Nhưng ngay cả Bộ trưởng Tư pháp cũng cho là cần phải thuê Điều tra viên độc lập. Nhưng điều mà người ta cảm thấy yên tâm là vụ bổ nhiệm ông Mueller là Điều tra viên đặc biệt được cả đa số các nhà lập pháp của lưỡng đảng Quốc hội tán đồng.

Continued




Ông Mueller nhậm chức trong bối cảnh Bạch cung đang vừa chịu những chấn động chính trị có thể làm lung lay chiếc ghế tổng thống mà ông Trump ngồi “chưa giáp năm” sau sự kiện sa thải giám đốc FBI James Comey. 
Có thể nói mối lo tâm phúc nhất của Tổng thống Trump lúc này là ông Điều tra viên đặc biệt Mueller chuyển các mũi nhọn điều tra mối quan Trump-Nga hướng về cáo buộc ông đã phạm phải tội danh "cản trở công lý" khi sa thải Giám đốc FBI James Comey. 

Trong một buổi phỏng vấn hôm qua 11/12/2017 với hãng tin MSNBC cùng với Giáo sư Paul Butler của Luật Khoa đại học đường  Georgetown, cựu trợ lý của ông Trump là Michael Caputo cũng xác nhận thêm điều mà ai cũng công nhận trước đó: sa thải Comey là sai lầm lớn nhất tính cho đến thời điểm này của Tổng thống Trump.
Một hệ lụy từ sự việc Tổng thống Trump sa thải Giám đốc FBI James Comey khi ông này đang tiến hành cuộc điều tra mà Tổng thống Trump có thể trở thành một đối tượng của cuộc điều tra đó không khỏi khiến cho kẻ bàng quan nêu lên nghi vấn, rằng liệu hành vi của ông Trump có phải là hành vi phạm tội “Cản trở Công lý” hay không. 



Dù ông Trump hiện nay chưa phải là đối tượng của một cuộc điều tra hình sự nào theo thường-luật (common-law, tức là các luật còn lại dưới bản Hiến pháp, gọi là thường-luật; không nên nhầm lẫn với Common-Law System: Thông-Luật); nhưng trong buổi điều trần trước Quốc hội, ông Comey cho biết hiện Điều tra viên đặc biệt R. Mueller đang xét đến khía cạnh vi phạm tội trạng “cản trở công lý” của Tổng thống Trump qua cáo buộc rằng ông Trump đã “gây áp lực” để ông Comey chấm dứt điều tra Cựu Giám đốc an ninh quốc gia Michael Flynn vì có liên hệ với Nga.

***

Tuy nhiên, cũng cần biết rằng, trong mọi trường hợp, kết luận điều tra của ông Mueller - Điều tra viên đặc biệt - không đương nhiên đẫn đến việc luận tội để “Truất quyền Tổng thống”. Bởi lẽ, việc “Truất quyền tổng thống” là đặc quyền của Quốc hội liên bang: chỉ có Dân biểu Hạ nghị viện mới có quyền đưa Bản Luận tội ra trước Diễn đàn để xin “Truất quyền Tổng thống”.

“Truất quyền Tổng thống” (Removal) là một “tiến trình mang tính chính trị” (Political Process) chứ không phải một ”Tiến trình mang tính pháp lý” (Judicial Process) vì nó không được thực hiện bởi Tòa án Tư pháp. Trong tiến trình chính trị đó, vốn chỉ được qui định trong Hiến pháp (Hiến-định), rằng Hạ Nghị viện đảm nhận vai trò của một Đại Bồi thẩm đoàn để “luận tội” (impeach) - tức cân nhắc và biểu quyết liệu Tổng thống có tội hay không - và Thượng nghị viện đảm nhận vai trò của Hội đồng thẩm phán để tuyên án cho Tổng thống. Tiến trình chính trị vừa nói là phương cách duy nhất để truất phế một tổng thống.

Hay nói cách khác, kết quả điều tra của ông Mueller chỉ có thể là cơ sở pháp lý để luận tội tổng thống khi và chỉ khi Hạ nghị viện biểu quyết thông qua một Nghị quyết (tương ứng với một Bản Cáo trạng theo thường luật) bằng một đa số đơn giản (đa số quá bán) để đưa Tổng thống ra xét xử trước Thượng nghị viện.

Cũng vì “Truất quyền Tổng thống” (Removal) là một “tiến trình mang tính chính trị” (Political Process), việc xin thông qua Nghị quyết luận tội ông Trump khó có thể xảy ra trong khi Đảng Cộng hòa của ông Trump với tỉ lệ chiếm đa số thành viên ở cả hai viện Quốc hội. Đó cũng là trường hợp xin luận tội thất bại gần đây nhất của đảng Dân chủ khi vấn đề "Truất quyền Tổng thống" được đưa ra trước Hạ nghị viện.

Hôm thứ ba 6/12/2017, Al Green - Dân biểu thuộc đảng Dân chủ của bang Texas - đã đưa Bản luận tội (Articles of Impeachment) ra trước diễn đàn Hạ nghị viện để lấy phiếu biểu quyết xin “Truất quyền” (Removal) ông Trump. Ông Dân biểu Green làm điều này bất kể kết quả như thế nào, vì ông “yêu nước Mỹ”, và rằng “các Quốc phụ dự liệu truất quyền Tổng thống trong Hiến pháp “vào thời điểm hiện nay” đối với Tổng thống như “ông Trump”. Ông Green tuyên bố như trên sau khi đã thảo luận với ba Dân biểu khác cũng thuộc đảng Dân chủ như ông.

Kết quả biểu quyết cho thấy có đến 127/194 Dân biểu thuộc Đảng Dân chủ cùng với tất cả Dân biểu đảng Cộng hòa, đưa số phiếu phản đối lên tỉ lệ 364/58, đã bác bỏ Bản luận tội do Dân biểu Al Green đưa ra trước diễn đàn vào chiều thứ tư.

Đây không phải là lần đầu tiên ông Green muốn “Truất quyền” ông Trump mà thật ra ông đã muốn làm điều này nhiều lần trước đây. Tuy nhiên, mọi nỗ lực xin truất quyền tổng thống Trump của ông Dân biểu Green đều bị thủ lãnh khối thiểu số ở Hạ nghị viện là Nancy Pelosi ngăn cản, vì bà này cho rằng “thời điểm chưa chín muồi”. 

Ngoài Dân biểu Green, năm Dân biểu đảng Dân chủ khác cũng đã soạn thảo các tội danh nhằm “Truất quyền Tổng thống” trong tháng vừa qua là Steve Cohen của bang Tennessee, Adriano Espaillat của bang New York, Marcia Fudge của bang Ohio, Luis Gutierrez của bang Illinois và John Yarmuth của bang Kentucky.

Continued



Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017



Quyền hạn của Mueller
Điều tra viên Đặc biệt Robert Mueller gánh vác lại nhiệm vụ của cựu Giám đốc FBI James Comey, có quyền hạn đầy đủ của một Điều tra viên liên bang như ra trát triệu tập, thẩm vấn, điều tra mọi tội phạm theo Hình luật liên bang.
Đặc biệt hơn, Điều tra viên Đặc biệt có quyền điều tra gần như là vô hạn đối với mọi đối tượng ở cả ba ngành quyền lực trong chính quyền liên bang mà không phụ thuộc vào bất kỳ cá nhân hoặc tổ chức nào, ngoại trừ khi Thứ trưởng Tư pháp yêu cầu báo cáo về một dữ kiện nào đó. Quyền này được Thứ trưởng Bộ Tư pháp đảm bảo với Thượng nghị viện.

Điều tra viên Đặc biệt cũng có quyền kêu gọi hỗ trợ nhân tài, vật lực từ Bộ Tư pháp, thẩm quyền thuê nhân viên riêng từ bên  ngoài Bộ Tư pháp, quyền giữ bí mật các nguồn tin thu thập được và quyền tiếp cận các tài liệu mật, có ngân sách riêng từ đề nghị lên Thứ trưởng Bộ Tư pháp và được vị ngày chuẩn nhận.
Trong trường hợp cho rằng “Điều tra viên Đặc biệt đã thiếu chuẩn mực trong hành sử công tố quyền”, Thứ trưởng Bộ Tư pháp có thể tạm thời đình chỉ công việc của Điều tra viên Đặc biệt; và trong trường hợp này, Thứ trưởng Bộ Tư pháp phải báo cáo cho Quốc hội rõ.


Như vậy, vai trò của ông Mueller tương đối rõ ràng. Ông ta phụ trách toàn bộ phần việc cũ của FBI: điều tra cáo buộc Nga can thiệp vào bầu cử 2016 của Mỹ và khả năng các cộng sự của ứng viên đảng Cộng hòa Donald Trump đã thông đồng với  người Nga, điều mà Giám đốc FBI đã xác nhận trong phiên khai chứng (Testify) trước Uỷ ban Tình báo Hạ nghị viện hồi tháng 3/2017.

Có thể thấy ông Mueller không được bổ nhiệm để điều tra Tổng thống Trump. Tuy nhiên, vì tiếp nhận các hồ sơ điều tra từ FBI, ông Mueller cũng tiếp nhận luôn vụ việc sa thải ông Comey, nghĩa là ông Mueller sẽ có thẩm quyền điều tra ông Trump theo chiều hướng kết tội “Cản trở Công lý” (Obstruction of Justice) một khi hành vi sa thải của Tổng thống Trump có liên quan đến Vụ điều tra nguyên thủy (Vụ Điều tra) từ FBI trước đó.

***

Vụ Điều tra này được FBI bắt đầu tiến hành từ mùa hè năm 2016. Lúc đó, nhằm làm rõ tin đồn hàng ngàn Thư điện tử (email) của Ủy ban Quốc gia đảng Dân chủ (Democratic National Committee: DNC) bị tin tặc (Hacker) đột nhập và ăn cắp (Hack) thông tin nội bộ đảng Dân chủ liên quan đến cuộc bầu cử tổng thống 2016 đang bước vào giai đoạn khốc liệt. Vụ tin   tặc này có liên quan trực tiếp đến các khuôn mặt sáng giá có thể được hai đảng cầm quyền đề cử (Nomianate) đại diện cho họ để tranh cử vào chức vụ người đứng đầu ngành Hành pháp liên bang (Tổng thống). Trong số các email bị đánh cắp có hộp email của ông Trưởng ban vận động tranh cử của bà Hillary Clinton là ông John Podesta. Đây là vấn  đề khá nghiêm trọng vì nó chứa đựng các thông tin quan trọng của ứng cử viên Hillary Clinton.

Những ngày sau sự kiện đó, tin tức từ 17 cơ quan thuộc Cộng đồng tình báo Mỹ cho biết nước Nga đã can thiệp vào nội tình của nước Mỹ thông qua cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ năm 2016; cuộc bầu cử mà cả thế giới này tin rằng một trong những cuộc bầu cử minh bạch và có ý nghĩa nhất về tính dân chủ, quyết định thể chế giúp nước Mỹ hùng mạnh, trở thành siêu cường của thế giới, khó có khả năng bị đánh bại.

Từ đó, Vụ Điều tra chuyển hướng từ cuộc điều tra vụ đánh cắp email của Ủy ban Quốc gia đảng Dân chủ chính thức trở thành cuộc điều tra về khả năng nước Nga đã can thiệp vào kết quả bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016, và khả năng có sự thông đồng giữa nhân viên của ông Trump với người Nga trong cuộc bầu cử đó. Nói rằng “chính thức” vì ít nhất đã có ba Ủy ban chuyên môn thuộc Quốc hội bắt đầu mở cuộc điều tra riêng rẽ cho mỗi ủy ban với cùng một nội dung cáo buộc như trên.

Cục Điều tra Liên bang (FBI) do Giám đốc James Comey lãnh đạo là cơ quan tình báo nội địa chủ chốt thuộc Bộ Tư pháp chịu trách nhiệm về Vụ điều tra, cùng phối hợp với các quan chức hàng đầu của Bộ Tư pháp, là những người trong lực lượng chấp pháp liên bang có thẩm quyền ra cáo trạng truy tố tội phạm.
Tổng thống Donald Trump, ngay từ ngày đầu nhậm chức, luôn bác bỏ những cáo buộc về thông đồng với Nga có liên quan đến ông, thông qua phương tiện truyền thông mạng xã hội là Twitter.

Nhưng cho đến ngày 9/5/2017, Tổng thống Trump đột ngột sa thải giám đốc FBI James Comey giữa lúc cuộc điều tra đang tiến hành.

Chẳng bao lâu vụ sa thải Comey, Tổng thống Trump phải chấp nhận một thực tế không lấy làm vui, đó là những tin tức liên tiếp bất lợi cho ông liên quan đến cáo buộc thông đồng với Nga bị rò rỉ ra bên ngoài. Những tin tức này được các hãng truyền thông tư nhân vốn được mệnh danh là đệ tứ quyền lực như New York Times, The Washing Post, Cable News Network (CNN), CBS, NBCNEWS, ABCNEWS, POLITICO…đã khai thác triệt để; đặc biệt là họ xoáy vào vai trò của Comey trong cuộc điều tra do FBI tiến hành khiến dẫn đến việc sa thải, và hậu quả của vụ sa thải này liệu có thể là một hành vi cản trở công lý của Tổng thống Trump hay không.

Do đó, như một hệ lụy từ sự việc ông Trump sa thải giám đốc FBI - dù ông tổng thống có thẩm quyền đó - trong khi cuộc điều tra do FBI tiến hành đang giữa chừng, ông Tổng thống có thể trở thành một đối tượng của cuộc điều tra vì hành vi của ông Trump có thể bị cho là phạm tội “Cản trở Công lý”.
Trump lại càng nổi trận lôi đình vì ông Mueller đã hướng cuộc điều tra theo lập luận trên, một lập luận có thể dẫn đến việc truất quyền tổng thống theo qui định trong Hiến pháp .

Từ đó, làm phát sinh một số vấn đề quan trọng buộc các cơ quan quyền lực, các tổ chức giám sát…kêu gọi cần có một cuộc điều tra độc lập liên quan đến Vụ điều tra cùng với việc sa thải ông Comey. Vấn đề là cá nhân nào hay tổ chức nào sẽ nhận lãnh trách nhiệm “lịch sử” về cuộc điều tra độc lập đó.

Lịch sử đã chọn ông…Mueller.

Continued

Robert Mueller, Á quân giải Nhân-Vật-Của-Năm 2017 (Person of the Year 2017) do Tạp chí TIME bình chọn, chỉ sau Vô địch dành cho Tập hợp phiếm-chỉ những "Người-Phá-Vỡ-Sự-Im-Lặng" (The Silence Breakers). Hình: TIME


Bạch Cung nhận được tin bổ nhiệm Mueller vào 6 giờ chiều với tâm trạng không vui và Bộ Tư pháp cũng thông tri cho Chủ tịch Hạ nghị viện Paul Ryan ngay sau đó.

***

Nghị sĩ Dianne Feinstein, (D-California) thành viên Ủy ban Tình báo Thượng nghị viện - một trong các ủy ban điều tra của Quốc hội - thừa nhận việc bổ nhiệm Điều tra viên đặc biệt là cần thiết và bà tỏ vẻ hài lòng với ứng cử viên Mueller.
Điều này hẳn nhiên là trái ngược hẳn với thái độ của Bạch cung. Và vì vậy, sự căm ghét của Bạch cung đối với New York Times và CNN càng gia tăng vì chính hai tờ báo này đã lãnh xướng việc bổ nhiệm như thế trước mọi giới chức còn lại ở Washington. Hai tờ báo đầu đàn ở Washington ngay từ ngày tháng 2 họ đã kêu gọi điều tra độc lập vụ cáo buộc thông đồng giữa nhân viên của ông Trump với người Nga, sau khi họ biết trong một Biên bản, giám đốc FBI  ghi chú rằng Tổng thống Trump đã yêu cầu lòng trung thành của FBI với Tổng thống bằng cách ngưng điều tra cựu giám đốc An ninh quốc gia Michael Flynn.
Sau đó, hưởng ứng lời kêu gọi từ báo giới, các nhà lập pháp của Đảng dân chủ ở Điện Capitol đã hối thúc Bộ Tư pháp nhanh chóng bổ nhiệm một Điều tra viên không chiụ sư chi phối của Hành pháp, để tiếp tục cuộc điều tra. Đến tối thứ 3 ngày 16/5 thì các nhà lập pháp Đảng cộng hòa cũng ủng hộ đề nghị trên.

Cả hai ông Sessions và Rosenstein đứng đầu Bộ Tư pháp đều rút lui khỏi vụ điều tra vì vi phạm Nội quy của Bộ Tư pháp - sẽ xung đột lợi ích nếu Bộ Tư pháp hoặc một văn phòng biện lý liên bang đứng ra điều tra - nên ông Mueller, một người Cộng hòa, được cho là người thích hợp nhất trong vai trò của một người vì công lý chúng, không thiên vị đảm trách vụ việc.
Ngày hôm sau, thứ Tư 17/5, Thứ trưởng bộ Tư pháp  Rod Rosenstein tuyên bố bổ nhiệm ông Robert Mueller làm Điều tra viên đặc biệt để nhận lãnh trách nhiệm điều tra mối liên hệ giữa Ban vận động tranh cử của ông Trump và nỗ lực của nước Nga can thiệp vào bầu cử Mỹ năm 2016.
***

Tổng thống Trump biết tin bổ nhiệm Mueller làm Điều tra viên độc lập từ cố vấn luật pháp của Bạch cung. Phát ngôn nhân Bạch cung Sean Spicer họp báo sáng thứ Hai đầu tuần sau đó cũng không có ý kiến về cá nhân Mueller. Nhưng Sean Spicer, cũng giống hầu hết nhân viên ở Bạch cung, rằng việc bổ nhiệm này là không cần thiết khi đã có đến 4 ủy ban của Quốc hội lẫn FBI đang điều tra sự vụ. Hơn thế nữa, quyền  Giám đốc FBI Andrew McCabe đã từng cam kết sẽ đốc thúc vụ điều tra thay cho Giám đốc vừa bị sa thải.
Ông Trump cho rằng FBI  đã “làm chuyện trời ơi, tốn tiền tốn bạc” khi điều tra cái gọi là sự thông đồng với Nga. Sáng thứ năm 18/5, Trump nói rằng “sao không có điều tra viên độc lập đối với các hành vi - bất hợp pháp của Hillary Clinton và chính quyền Obama?"
Và ông tổng thống buông ra câu kết, ám chỉ tính hư ảo của cáo buộc nhân viên củs ông đã thông đồng với nước Nga thù-nghịch: “Tất cả chỉ là một trò săn bắt phù-thủy vĩ đại nhất trong lịch sử chính trị nước Mỹ".
***

Chỉ định Mueller làm Điều tra viên Đặc biệt, Thứ trưởng Rosenstein nói mục tiêu của ông là duy trì niềm tin của công chúng vào kết quả điều tra của Bộ Tư pháp, vì trước đó đã có quá nhiều lời đàm tiếu về bộ này, nhất là tin tức mà New York Times đã loan là là Tổng thống Trump đã yêu cầu giám đốc FBI Comey nên trung thành với Tổng thống mà bỏ qua vụ điều tra cá nhân  cựu Cố vấn an ninh quốc gia Michael Flynn vì ông này bị nghi ngờ có liên hệ với Nga trong chiến dịch vận động tranh cử của ông Trump.
***

Công việc này cũng là một thử thách cho Mueller so với việc điều tra vụ khủng bố ngày 11/9/2001, với hơn 3000 người chết ở New York và Washington, đã đưa vị tân giám đốc FBI vừa nhận nhiệm sở 1 tuần lễ đối mặt với muôn vàn thử thách. Vậy mà Mueller vẫn đứng vững suốt 10 năm pháp nhiệm với gần 3 năm lưu nhiệm, tức 5 năm dưới trào Oabama. Chỉ riêng điều này đã khiến cho Trump và đội ngũ luật sư của Tổng thống phải kinh hãi.
Nhận lãnh nhiệm vụ đó thì ai cũng phải đắn đo vì tiềm ẩn những nguy cơ chính trị khôn lường. Những tưởng Mueller phải mất nhiều thời gian để cân nhắc lợi hại cho khả năng có thể đối đầu với đương kim tổng thống; nhưng thật đáng ngạc nhiên, chỉ hai ngày sau, vào lúc 7:04 p.m tối thứ 4 ngày 19/5, Mueller tuyên bố “chấp  nhận trách nhiệm và thi hành phận sự với khả năng tốt nhất có thể mà Bộ Tư pháp đã tin tưởng trao cho”.
Và thế rồi Mueller bắt tay vào việc.
Sau đó nửa tiếng, Mueller thông báo sẽ mang theo hai cộng sự từ hãng luật WilmerHale của ông, đó là Aaron Zebley, chánh văn phòng FBI thời Mueller còn làm giám đốc, và James Quarles - cũng rất nổi tiếng khi làm cho ủy ban Điều tra vụ Watergate (the Watergate Special Prosecution Force) - để điều tra Tổng thống Nixon vào thập niên 1974, với vai trò trợ lý Công tố viên đặc biệt.

Continued

Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017


Kể từ khi ông Trump nhậm chức Tổng thống Mỹ sau hàng loạt những nghi vấn chính phủ Nga can thiệp vào nội tình nước Mỹ thông qua bầu cử năm 2016, và có khả năng các nhân viên trong Ban Vận tranh cử của ông Trump đã “qua lại” với các điệp viên Nga; có rất nhiều lời kêu gọi - từ giới chính trị - về một định chế độc lập để điều tra quan hệ Trump-Nga trước khi Robert Mueller được bổ nhiệm vào vị trí này.
Ngày 17/5/2017, ông Mueller được Thứ trưởng Bộ Tư pháp R.Rosenstein chỉ định làm Điều Tra viên đặc biệt (Special Counsel), sẽ gánh vác trách nhiệm điều tra cáo buộc chính phủ Nga can thiệp vào bầu cử Mỹ năm 2016, thay thế cho Giám đốc Cục Điều tra liên bang (FB) James Comey, người đã bị Tổng thống Trump sa thải ngày 9/5. 





Robert Mueller khi còn làm giám đốc FBI đã bị chỉ trích bởi cho phép thu thập thông tin về người Mỹ theo đạo Hồi, nhưng ở Washington ông được vị nể và là nhân viên mẫn cán. Ít nhất Mueller đã một lần xin từ nhiệm vì bị cho là đã lạm dụng công quyền khi bảo vệ chương trình nghe lén để thu thập thông tin. 
Dù được Tổng thống Bush chỉ định vào ghế giám đốc FBI với pháp nhiệm 10 năm theo luật định, Tổng thống Obama đã yêu cầu ông lưu nhiệm thêm 3 năm trước khi chọn Comey  để thay thế. 
Ông Mueller cũng là người cải tổ FBI theo hướng để FBI trở thành một cơ quan tình báo nội địa phù hợp theo thời thế chứ không đơn thuần như xưa, tức điều tra những âm mưu khủng bố trước khi chúng xảy ra hơn là điều tra sau khi chúng xảy ra.

Và ông cũng biết cách sống sót giữa các xung đột chính trị. Nếu không thì làm gì Mueller vững vàng trên  ghế nóng Giám đốc FBI suốt 13 năm đầy sóng gió nhất là thời kỳ hậu khủng bố 11/9.
Quả thật Mueller là mẫu người quả cảm, ở cả mọi vai trò dù là công chức hay dân sự!
 ***

Ông Mueller được cả hai đảng ủng hộ trong phiên điều trần chuẩn nhận chức vụ ở Ủy ban Tư pháp Thượng nghị viện, Ủy ban tại Quốc hội có thẩm quyền tài phán (Jurisdiction) đối với Bộ Tư pháp liên bang.
Ông Mueller cũng chiếm được lòng nể trọng của các cựu viên chức chấp pháp. Mueller có một tư cách đạo đức phẩm giá đáng nể. “Ông ấy là người luôn đi sớm về muộn, điều đó khiến nhiều đồng nghiệp nể trọng,” Daniel Levin của hãng luật White & Case, một người bạn lâu năm của Mueller phát biểu.
Sự kiện này được đa số mọi giới liên quan cho rằng được Mueller phục vụ là một may mắn cho Bộ Tư pháp.

Robert Mueller và James Comey là hai nhân vật nổi cộm trong lịch sử Bộ Tư pháp thời hiện đại cùng với luật tự do dân sự. Tháng 3/2004, Giám đốc FBI Robert Mueller và Thứ trưởng Bộ Tư pháp Comey đòi từ chức nếu Tổng thống G. Bush (con) không bênh vực vụ nghe lén vốn bị Bộ trưởng Tư pháp John Ashcroft phản đối là bất hợp Hiến.

***
Robert Mueller và James Comey là những người quen thân thiết. Sự kiện Comey bị ông  Tryump sa thải khiến chỉ sau 3 năm từ giã chức vụ giám đốc FBI, Robert Mueller phải quay trở lại Washington để đảm nhiệm một vị trí chỉ có hơn chứ không kém chức vụ cũ.
Thật ra, sau khi Comey bị sa thải ngày 5/5 thì Mueller thường xuyên ghé vào Bộ Tư pháp cho đến khi xuất hiện chính thức trong vai trò ĐIỀU TRA VIÊN ĐẶC BIỆT vào ngày 17/5 sau tuyên bố của Thứ trưởng  Rosenstein.
 Continued



Subscribe to RSS Feed Follow me on Twitter!