Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017


Vào tháng 5/2017, Tổng thống Trump đã sa thải ông Giám đốc FBI James Comey.

Vụ sa thải Comey dẫn đến sự xuất hiện của nhân vật Săn Phù-thủy Robert Mueller cũng khiến người ta đã liên tưởng đến vụ Watergate năm 1974, khi mà ngày càng có nhiều lời đồn đoán rằng, một cách gián tiếp, ông Trump sẽ tìm cách sa thải ông Mueller. Nói là “gián tiếp” vì theo Nội quy của Bộ Tư pháp, Tổng thống không có quyền sa thải Điều tra viên đặc biệt. Chỉ duy nhất Thứ trưởng Bộ Tư pháp Ron Rosenstein mới có quyền đó.
Robert "Bob" Mueller, điều tra viên đặc biệt do Thứ trưởng Bộ Tư pháp Ron Rosenstein bổ nhiệm để điều tra quan hệ Trump-Nga sau khi ông Comey bị ông Trump sa thải, hiện đang tiến hành công việc với một ban bệ nhân sự với bề dày thành tích điều tra thuộc loại "dữ dằn" trong khi cuộc điều tra do ông Mueller tiến hành đang ngày càng dần đến ông Trump.



Ông Mueller ngày càng được nhận diện là người có thể “xô ngã” ông Trump khỏi chức vụ Tổng thống, tiềm năng này khiến Tổng công trình sư của ông Trump là Steve Bannon đã phải cho rằng ông Trump đã phạm phải một sai lầm chính trị chưa từng có trong lịch sử các đời Tổng thống, và ông này đã tức giận với các cố vấn mà ông cho là đã tiếp tay cho ông Trump sa lầy vào vụ Comey.


Chính vì thế mà rộ lên tin đồn rằng Mueller lại sẽ sớm trở thành mục tiêu sa thải mới của Tổng thống Trump. Hiện hàng chục luật sư trong và ngoài Bạch cung đang giúp tìm các sự kiện để có thể biện minh cho sự sa thải ấy trong một tương lai gần.

***

Vì Bộ trưởng Jeff Sessions đã hồi tị, do đó, Ron Rosestein là người duy chất của chính quyền liên bang có thẩm quyền thuê và sa thải Mueller, chứ không phải Trump hoặc Sessions. Mueller sẽ phải báo cáo kết quả điều tra với Thứ trưởng Rod Rosenstein. Khi khai chứng hồi tháng 7 trước Quốc hội, Rosenstein đã giải thích quy định của Bộ Tư pháp trước Ủy ban Tư pháp Thượng nghị viện.

Ngoài ra, Rosestein chỉ sa thải Mueller chỉ khi nào Mueller có hành vi “bất xứng” hoặc với “lý do chính đáng” (for “good cause,”). Ngoài ra, Rosestein có quyền từ chối mọi yêu cầu sa thải từ bất cứ ai nếu tiêu chí “bất xứng” hoặc “lý do chính đáng” không đáp ứng.

Tuy vậy, Trump lại có thẩm quyền sa thải Rosenstein và đương nhiên có thẩm quyền lệnh cho Rosenstein sa thải Mueller. Rosenstein có thể từ chối lời yêu cầu sa thải Mueller, hoặc nếu không, Rosenstein có thể từ chức nếu bị ép buộc sa thải Mueller.

Nếu Rosenstein từ chức, người có thẩm quyền sa thải Mueller là Rachel Brand, trợ lý Bộ trưởng chuyên về các vấn đề Dân quyền, Môi trường và chống Độc quyền.
Nếu bà Rachel Brand lại tiếp tục từ chối sa thải Mueller, ông Trump có thể tiếp tục sa thải bà Rachel Brand và cứ như thế… để tìm người sa thải Mueller mà không cần lý do chính đáng.
Câu chuyện khiến người ta nhớ về “Cuộc-Tàn-Sát Đêm-Thứ-Bảy” (Saturday Night Massacre) của hơn 40 năm trước trong vụ Watergate.

***

Đề cập đến khả năng sa thải ông Mueller khiến người ta không khỏi nhớ lại sự kiện mệnh danh “Cuộc-Tàn-Sát Đêm-Thứ-Bảy” (Saturday Night Massacre) trong vụ Watergate khiến ông Tổng thống Nixon năm đó phải từ chức năm 1974. Ông Nixon năm đó cũng đối mặt với cáo buộc phạm tội “cản trở công lý”, cáo buộc mà nay ông Mueller cũng đang nhắm đến đối với ông Trump.

Cuộc-Tàn-Sát Đêm-Thứ-Bảy là cụm từ ám chỉ Tổng thống Nixon đã sa-thải hàng loạt viên chức cao cấp của Bộ Tư pháp, khởi đầu là Điều tra viên Đặc biệt Archibald Cox - người phụ trách điều tra vụ Watergate - cho đến Bộ trưởng tư pháp Elliott Richardson, trong nỗ lực nhằm chấm dứt điều tra vụ bê bối Watergate của Tổng thống, vụ bê bối chính trị khiến Tổng thống Nixon phải rời khỏi chức vụ tổng thống năm 1974.

“Cuộc tàn sát” bắt đầu khi Bộ trưởng Bộ Tư pháp Elliott Richardson từ chức. Ông Elliott Richardson là người được Tổng thống Nixon đề cử làm Bộ trưởng Tư pháp. Trong phiên điều trần chuẩn nhận chức vụ, ông Richardson xác nhận với Thượng nghị viện rằng ông sẽ bổ nhiệm ngay một công tố viên đặc biệt (Special Prosecutor) để phụ trách điều tra vụ bê bối Watergate liên quan đến Tổng thống Nixon. Archibald Cox, người từng là Thứ trưởng Bộ Tư pháp thời Tổng thống Kennedy và Tổng thống Johnson, được bổ nhiệm làm Điều tra viên đặc biệt ngay sau khi Richardson nhậm chức.

Tháng 10/1973, cảm thấy vụ Watergate có khả năng hủy hoại chức vụ tổng thống của mình, Tổng thống Nixon buộc Bộ trưởng Bộ Tư pháp Richardson phải sa thải công tố viên đặc biệt Cox, bãi bỏ chức vụ công tố viên đặc biệt. Trước áp lực của Tổng thống, Bộ trưởng tư pháp Richardson từ chức để phản đối yêu cầu của Tổng thống Nixon. Tổng thống Nixon đề cử ông Robert Bork thay thế ông Richardson và ông Bork đã sa thải Điều tra viên đặc biệt Archibald Cox theo yêu cầu của Nixon. Hành động này của ông Nixon khiến phe Cộng hòa trong Thượng nghị viện lớn tiếng chỉ trích và họ không bảo vệ cho ông nữa.

Túng thế, Tổng thống Nixon lại phải kêu Bộ trưởng Tư pháp Bork bổ nhiệm một Điều tra viên  đặc biệt khác. Nhưng khi ông Leon Jaworski được ông Bork bổ nhiệm vào chức vụ Điều tra viên đặc biệt, ông này tiếp tục đường lối điều tra độc lập chứ không theo ý nguyện của Tổng thống.

Một cuốn băng ghi lại một đoạn hội thoại hồi tháng 6/1972 giữa Nixon và các phụ tá cho biết ông Nixon yêu cầu FBI dừng điều tra vụ Watergate vì “lý do an ninh nội địa”. Đây được xem là bằng chứng cho hành vi “cản trở công lý” của Tổng thống Nixon. Từ cơ sở này, Hạ nghị viện chuẩn bị luận tội Tổng thống Nixon và ông Nixon đã từ chức để tránh một vụ xét xử trước Thượng nghị viện, nơi ông biết chắc ông sẽ bị “Truất quyền” (Romove) khỏi chức vụ Tổng thống, khép lại một vụ khủng hoảng chính trị nổi tiếng nhất nước Mỹ.

Continued
 




Nhưng trên hết, vụ bổ nhiệm Robert Mueller làm Điều tra viên đặc biệt quả là cơn ác mộng CÓ THẬT cho Bạch-cung.
Trong quá khứ, từ vụ Watergate, vụ Iran-Contra cho tới vụ Whitegate, vụ Lewinsky Scandal; các Điều tra viên - dù với thân phận “Đặc biệt” hay “Độc lập” -  với thời gian đều tra kéo dài hàng năm, chi phí điều tra lên đến con số hàng chục triệu dollars, đã đưa đến kết quả là không ít chính trị gia lừng lẫy, kể cả Tổng thống, phải thân bại danh liệt.




Trước đó, từ tháng giêng 2017, cùng với Cục điều tra liên bang (FBI), một số ủy ban chuyên môn của Quốc hội cũng đã tiến hành điều tra riêng rẽ việc Nga can thiệp vào bầu cử Mỹ năm 2016 và khả năng có sự thông đồng giữa nhân viên Ban vận động tranh cử của ông Trump với người Nga. Đó là các Ủy ban Tư pháp Thượng nghị viện, Ủy ban Tình báo Thượng nghị viện và tương nhiệm của ủy ban này ở Hạ nghị viện - tức Ủy ban Tình báo Hạ nghị viện - và Ủy ban Giám sát Hạ nghị viện.
Những cuộc điều ra độc lập từ các Ủy ban chuyên môn đó của Quốc hội có thể cho ra kết quả dẫn đến việc “luận tội” để “truất quyền Tổng thống” ra khỏi chức vụ người đứng đầu cơ quan Hành pháp liên bang bằng một thủ tục đặc biệt được qui định trong Hiến pháp (tức thủ tục Impeachment).


Nhưng kể từ khi người đứng đầu FBI là ông Comey bị sa thải, mỗi  khi người ta nói Vụ điều tra quan hệ Trump-Nga, tức là ám chỉ đến cuộc điều tra do Điều tra viên độc lập Mueller đứng đầu cùng với một đội ngũ 17 điều tra viên dày dạn kinh nghiệm khác, gồm toàn các cựu Điều tra viên hoặc các Luật sư Tòa Thượng thẩm liên bang.

Vì thế, cũng không ngạc nhiên nếu ông Mueller cuối cùng đưa ra kết quả gồm những cáo buộc truy tố hình sự cấp liên bang mà Quốc hội có thể dùng làm căn cứ pháp lý để luận tội và “Truất quyền Tổng thống” của ông Trump.

Đó cũng là nỗi ám ảnh Tổng thống Trump.
Hôm thứ năm 20/7, người phát ngôn Toà Bạch Ốc dường như không che dấu việc biện lý đặc biệt Mueller đang ‘trong tầm ngắm’ của ông Trump. Các phụ tá của ông Trump được cho là đang tìm những phương sách nhằm hạ uy tín các thành viên trong đội hình Điều tra viên của ông Mueller, như một chiến lược để chấm dứt Vụ điều tra.

***

Kể từ khi ông Mueller được bổ nhiệm, ông Trump ngày càng tỏ ra mất kiên nhẫn; và cho đến khi cáo trạng truy tố Paul Manafort được công bố thì ông đã bộc lộ sự giận dữ mà không cần giấu diếm với hai ông lãnh đạo Bộ Tư pháp. 

Cũng bởi vì ông Bộ trưởng Tư pháp Jeff Session rút lui (hồi tị) khỏi Vụ điều tra nên mới xuất hiện ra ông Robert Mueller, một “Persona Non Grata” (Người không được hoan nghênh, Khách không mời mà đến) đối với Bạch-cung, có thể gây khó khăn cho chức vụ tổng thống của ông Trump.
Tháng 5 năm 2017, cựu Giám đốc FBI từ 2001-2013 Robert Swan Mueller III đã được Thứ trưởng Bộ Tư pháp Ron Rosenstein đề cử vào chức vụ Điều tra viên đặc biệt để phụ trách điều tra can thiệp của Nga vào Bầu cử Tổng thống Mỹ 2016 và không loại trừ khả năng thông đồng giữa các nhân viên trong Ban vận động Tranh cử của ứng cử viên Trump với tình báo Nga.
Theo luận-lý, phạm vi điều tra của ông Mueller sẽ được mở rộng ra những liên hệ phát sinh trực tiếp từ kết quả điều tra về các cáo buộc đó, bao gồm cả những vấn đề như vụ tin tặc đánh cắp email của Uỷ ban quốc gia Đảng dân chủ (NDC), các cuộc gặp gỡ giữa các nhân viên của ông Trump với người Nga và nỗ lực của Nga xâm nhập vào hệ thống máy điện toán sử dụng trong bầu cử 2016. Đáng chú ý nhất về cáo buộc thông đồng vối Nga là cuộc gặp giữa ông Trump-con với một nữ Luật sư người Nga, là người mà các nguồn tin cho rằng đã giúp phát tán các tin vịt (fake news) để ông Trump chiếm thế thượng phong trong cuộc chạy đua vào Bạch cung tại các tiểu bang đu-dây (Swing state),
Ngoài ra, ông Mueller còn có thể có thẩm quyền "phái sinh" trong các vụ sau: điều tra các giao dịch tài chính của Tổng thống cùng gia đình, các nghi can có một số hành vi được cho là vi phạm Đạo luật Đăng ký đại diện ngoại quốc (Foreign Agents Registration Act). Cho dù những thẩm quyền này không rõ ràng vì không thuộc quyền của Thứ trưởng Tư pháp để ông ta có thể bảo đảm cho Mueller trước Quốc hội, nhưng chúng có thể được biện minh là “hệ quả phái sinh trực tiếp từ Vụ Điều tra", nếu cần, ông Mueller có thể phải xin thẩm quyền này bằnmg một án văn giải thích từ Tòa án. 
Với những cáo buộc nguyên thủy, ông Mueller không thể đụng đến Tổng thống nếu không xảy ra một sự kiện mà Tổng thống Trump ắt hẳn  về sau sẽ phải lấy làm hối hận: sự kiện sa thải ông Comey liên quan đến việc ông Trump yêu cầu ông Comey chấm dứt điều tra ông M. Flynn. 
Liên quan trực tiếp đến việc sa thải Giám đốc FBI lại làm phát sinh thẩm quyền điều tra của ông Mueller về cáo buộc liệu Tổng thống có phạm tội “cản trở công lý” hay không, dù ông Trump từng nói với phóng viên của hãng tin Fox News rằng lời cáo buộc “cản trở công lý” đối với ông là “một việc điên rồ”.
Song, dù sao đi nữa, nhờ có sự kiện này mà thẩm quyền của ông Mueller bỗng nhiên vươn tận đến Căn phòng hình Bán nguyệt (The Oval Office, Phòng làm việc của Tổng thống), Dưới Mái Tây Hiên (khu West Wing) ở Bạch cung.
Liệu ông Trump có sa thải ông Mueller?

Continued
 




Subscribe to RSS Feed Follow me on Twitter!